21 February 2018

ĐI TÌM… - Trần Doãn Nho


Xa hơn đường lộ chính một quãng ngắn, quành, quẹo qua vài lối đi, Tống gia trang nằm khuất sau hai cây phong Nhật cao. Vườn đầy hoa cỏ, cây trái nhiều loại nhiều màu. Một bên, cạnh lối mòn, là những phlox, ivy, magnolia, hydrangea, forsythia, tulip, daffodil, iris, daylily, sedum, coral bells, Coralbells cần tây, khoai tây, củ cải đỏ, những cái tên lạ hoắc so với thời cây trái tuổi thơ. Một bên là những bồ công anh, những quỳnh trắng quỳnh đỏ, những chuối ba lùn, những tỏi, cúc, hồng, rau muống, rau diếp, thìa là, rau thơm, rau quế, hướng dương, kinh giới, bầu bí, rau mồng tơi, ớt hiểm, khoai, dưa leo, cúc vạn thọ, bát tiên, thân thuộc ngày nào. Lại hòn non bộ nằm ngay góc vườn có cầu ao, có tượng tiên ông tiên bà, có người ngồi câu cá, có mái nhà tranh, có chú tiều, vân vân và vân vân. Tất cả là một thế giới thu nhỏ, trong đó có cả nghèo nàn, thoát tục, cao cả, mơ ước, cứu chuộc, những chút “ngày xưa” đầy hương sắc và mùi vị.

NHẠT MỜ - Đỗ Thị Minh Giang


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

NGHỆ THUẬT CHÔN SỐNG - Tuấn Khanh


Vài ngày sau khi có lá thư được cho là của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường phát đi, khẳng định rằng ông không có mặt ở Huế vào xuân Mậu Thân 1968, sự kiện này đã làm bùng phát nhiều lời bàn trên các trang mạng, báo chí…

Cũng có không ít người đứng ra, nói rằng nếu như vậy thì cần giải oan cho ông Tường khỏi vũng máu nhầy nhụa của cuộc thảm sát thường dân ở Huế. Cuộc thảm sát mà không có sự che đậy nào có thể làm mất hết mùi tanh của máu, của nỗi đau và sự kinh hoàng về cái gọi là “quân cách mạng” vào thời điểm đó, ở Huế.

THIÊN SỨ QUÊN ĐƯỜNG VỀ - đông hương


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

THƯƠNG HIỆU GÀ NÒI ÔNG TƯ - Nguyễn Hiền


Ba coi ông như đứa con nít lên 5 chắc. Nó gọi cho ông than thở, con tía chú cho con đã bị ông anh vợ bắt rồi và hỏi mua con xám mà mấy ngày trước nó ghé nhà chơi và tiện tay dọn lông giùm.
Con xám của ông tai trích chưa đỏ, lông đuôi còn non nhưng đã nhảy thử 2 lần. Nó luồn lách nhưng nhậm như tép, chuyên trị mé, chưn đá reo, nghe răng rắc bắt mê.

NGHE TIẾNG MÙA XUÂN - Nguyễn Minh Phúc

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

NHỮNG NGÔI MỘ TẬP THỂ Ở HUẾ - Trần Gia Phụng


(Hình Internet)
1. BỘ ĐỘI CỘNG SẢN BỊ ĐẨY LUI
Không tổ chức được cuộc tổng khởi nghĩa (chữ của cộng sản), Việt cộng còn bị quân đội Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Đồng minh phản công mạnh mẽ, đẩy lui ra khỏi Huế.
Dù bị bất ngờ, quân đội VNCH bắt đầu phản công vào mồng 3 Tết (1-2-1968). Ngày mồng 5 Tết (3-2-1968), các chiến sĩ Nhảy Dù VNCH tái chiếm cửa An Hòa. Cũng trong ngày nầy, Thủy quân lục chiến (TQLC) Hoa Kỳ đổ bộ ở Bến tàu Hải quân bên hữu ngạn (phía Đài phát thanh Huế), đến đóng tại Bộ Chỉ huy MACV.

Lo ngại cánh quân Hoa Kỳ từ hữu ngạn kéo sang tả ngạn (phía Thành nội), cộng quân đánh sập cầu Trường Tiền tối mồng 9 Tết (7-2-1968).

TAM-KỲ MƯỜI NĂM QUAY LẠI | BÊN SÔNG EM CÒN Ở LẠI - Huy Uyên


TAM-KỲ MƯỜI NĂM QUAY LẠI

Mười năm quay về chốn cũ
Bên sông nước chảy qua cầu
Con đường nối thêm thương nhớ
Quán vắng bên đường quạnh-hiu .

CÁI GÔNG THỦ HUỒNG & NGHĨA TRANG QUAN CHỨC - Tưởng Năng Tiến



Mô hình Nghĩa trang Yên Trung dự trù kinh phí hơn 1.400 tỷ đồng
dành cho các lãnh đạo cao cấp của Việt Nam. (Ảnh: VietnamFinance)

Một trẻ thơ chân đất áo rách ở Sơn La hỏi gã: một tỷ là bao nhiêu hả chú. Gã đáp là một cái trường học đàng hoàng, là một cái cầu tử tế bắc qua suối cho cháu không phải đu dây. (Lưu Trọng Văn)
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh.

Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can’t breathe, nothing else matters!

19 February 2018

THỊ MẬU - Hồ Đình Nghiêm



Mụ Mậu chuyển bụng sớm trước mười ngày tính theo lịch ghi ngày cúng ông Táo về trời. Chồng mụ không biết chuyện đó, Trung sĩ đóng đồn ở Đá Bạc gửi lá thư tay nhờ thằng Đực lơ xe đò mang về, chữ viết tháo: “Tết nhất hẵng hay, phép cho đúng tuần mình kỳ kèo tới mươi ngày nửa tháng, Đại Bàng nói vợ mi bụng mang dạ chửa là trường hợp đặc biệt tao sẽ du di cho, khi nớ tha hồ chuyện trò dông dài và sẵn dịp dắt bà đi đẻ luôn. Mẹ, gần hai năm mới có cái phép dài ngày. Súng là vợ đạn là con kiểu ni thiệt quá khổ!”. Ổng nói sao thì nghe vậy, như đã từng nói: Em ơi tiền lính là tính liền. Nghèo chết cha mệ nội luôn. Chừ đẻ con, lòi ra thêm miệng ăn, dễ tắt quạt quá. Nhưng o Dậu mồm năm miệng mười: Khéo lo, trời sinh voi sinh cỏ. Như tui ưa có mụn con mô có dễ chị ơi, rứa mới là đời chớ, quan hoài chi cho thêm cực thân!

LẠC BƯỚC MÙA XUÂN - Huỳnh Duy Lộc

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

VUI TẾT ĐỜI TÙ- Đinh Quang Anh Thái


Ơ kìa, tù mà vui sao được?
Vậy mà vui đấy. Không vui làm sao sống sót trở về.
Sau ngày 30 tháng Tư 75, cả nước vào tù. Trước đó, nửa nước, đồng bào miền Bắc đã thế rồi. Ngưòi ở ngoài thì tù trong nhà tù lớn. Người ở trong thì tù trong nhà tù nhỏ.
Thế nên, chẳng có gì để xem tù là thành tích ghê gớm. Nghĩa là, đi tù trở thành bình thường như hơi thở, duy có lúc “hỗn hễn” thôi.

NGÀY XUÂN NỖI NHỚ | NGÀY XUÂN XỨ NGƯỜI - Nguyễn Minh Thanh

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

NĂM TUẤT, LAI RAI CHUYỆN... CHÓ - Hoài Mỹ


Trong 12 con giáp, linh thiêng như Rồng, hiền lành như Gà, nhỏ bé như Chuột, “nhân bản” như Dê... vậy mà gần gũi nhất với NGƯỜI lại là Chó.
Tuy nhiên xét về một mặt khác, thấy cũng hơi lạ. Trong 12 con giáp, con nào cũng biết bơi, chỉ khác bơi nhanh hay chậm mà thôi, nhưng không kiểu bơi của con nào được nâng cấp thành tiêu biểu, xứng đáng cho NGƯỜI công nhận là kiểu mẫu để lấy làm bài học cơ bản, trừ chỉ có của Chó: Bơi Kiểu Chó!