18 October 2017

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 1 - Thơ: Minh Giang | Nhạc: Nguyễn Hữu Tân & Nguyễn Văn Thơ | Trình bày: Lệ Tuyền/Nguyên Trường & Tốp ca

NGÀY THÁNG ẤY HỒN NHIÊN - Phạm Nga

1.
Đầu những năm 60, không rõ được cất từ thời nào mà một dãy phố trệt ở gần cuối đường Trần Quang Khải, khu Tân Định, trông rất cũ kỹ. Chiều chiều, quanh quẩn bên những gốc cây dầu, cây sao trên vỉa hè, bọn trẻ khu phố kéo nhau ra chơi đủ thứ trò. Có nhiều trò con gái con trai chơi chung như: trốn tìm, nhảy dây, lò cò, đánh đáo…, vài trò khác thì tụi con gái thường chỉ đứng xem mà rất hiếm khi tham gia, như: đá banh, bắn bi, bắn ná, u bắt mọi…

VỀ GẶP NÚI - Nguyễn Minh Phúc

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

HỒI - Hoàng Phương Uy

Rồi J sẽ về lại nhà cũ. J đi quá lâu rồi. Nhà hoang vắng theo bụi mù . Ngày J đi, đang còn mùa xuân, nay xuân tàn hạ tận. J về lại chỗ cũ, nghe mưa thu, gió lật sau hè nhà. J về, rồi cũng một mình như ngày J đi.
Những ngày J về lại, đêm dài ơi là dài. J gọi đêm vắng, mày trắng hay đen, đêm không trả lời. Không một cái bóng nào hiện hình trên tường trắng. J hỏi bức tường, người đi đâu hết rồi, bức tường câm lặng nhìn J. Mưa vẫn rì rào ngoài hiên, J ngồi nhìn tiếng mưa, sao không có tiếng ai cười? J hỏi, nhưng mưa vẫn cứ mải miết rơi. J hỏi nhiều nơi, nhiều thứ. Nhưng chừng như cả thế giới quay lưng lại với J, như khi mà một người quay lưng với J.

PHÁCH HỒN NHỊP KIẾP - Nguyễn Liên Châu

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

eBook - Trịnh Bình An

Mới rồi, anh Song Thao email qua, gởi tặng tôi mấy cuốn Phiếm của anh ở dạng eBook. Một nhà văn thành danh từ Sài Gòn trước 75, ra hải ngoại, sức viết của anh không hề giảm sút, tới nay Song Thao đã có trên 10 tập truyện và 18 tập Phiếm (đang sửa soạn tập 19). Nay, anh chuyển việc phát hành sách qua Amazon với hai loại: sách giấy và eBook.

MỘT THOÁNG GIÓ THÔI - Trần Vấn Lệ

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

218 - Trần Thị NgH

218 là ba chữ số màu đen đính cạnh một cửa ra vào màu đỏ bằng kim loại nặng chịch có hai cánh nhưng chỉ mở được một bên. Sẽ nghe tiếng “tách” sau khi bấm mã số 75b48. Hành lang tối om nếu không bật đèn dù ban ngày. Mò mẫm 3 thước sẽ chạm cửa kính ngăn hành lang với cầu thang gỗ lâu đời đã lên nước bóng, từng nấc kẽo kẹt dẫn lên các tầng, mỗi tầng cách nhau 18 nấc, tõe đôi cho hai căn hộ hai bên phải, trái, với thảm chùi chân khác nhau tại mỗi ngạch cửa. Vì các tầng không được đánh số, gằm đầu hì hục leo lầu rất dễ lơ đãng không nhận ra mình đang ở tầng thứ mấy, nếu không căn cứ vào dấu vết riêng của từng tấm thảm chùi chân. Hôm nào chủ nhà thay thảm, rất có nguy cơ đi lạc.

CHẲNG THẾ NÀO - Bùi Nguyên Phong

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CÁI LOA PHƯỜNG - Mỹ Trí Tử


Thỉnh thoảng nhớ lại những kỷ niệm lúc về thăm Việt Nam, chợt biết là “có những điều nếu không hiểu ngọn ngành thì khó mà chấp nhận được.” Một buổi sáng sớm, tôi đi về phía công viên Lê Nin, ngồi ngắm những đứa bé được ba mẹ dắt đi chơi. Ngày chủ nhật được nghỉ nên bọn trẻ tập trung ở đây rất đông. Đúng như tên gọi, giữa công viên có một bức tượng Lê Nin đứng hiên ngang và vững vàng, tuy rằng vào năm ấy không còn tượng Lenin nào ở những nơi công cộng trên khắp nước Nga nữa. Có một nhóm trẻ ra dáng như đang múa, miệng nghêu ngao hát “Bác Lê Nin ở nước Nga, tại sao lại đứng vườn hoa nước mình?” Rồi chợt một đứa trẻ ngồi gần đó lập lại câu hát và hỏi mẹ tại sao. Người mẹ hơi bối rối chút ít rồi nhìn xung quanh như thể dò xem có ai nghe thấy con mình vừa hỏi không, rồi vội kéo con đi xa khỏi tượng Lê Nin và trả lời với cô bé rằng: “Do vườn hoa nước mình có nhiều loại hoa đẹp nên bác Lê Nin thích con ạ.” Vô tình nghe mà phải cố lắm mới tôi nhịn được cười.

13 October 2017

KHÔNG DÁM ĐÂU - Hồ Đình Nghiêm


Bạn tôi mở đầu bằng hai chữ Cảm ơn. Sao có lắm đứa xấu bụng bảo rằng ở chốn ấy chẳng còn ai dùng cám ơn và xin lỗi? Cảm ơn thời đại internet, nhờ nó mà tao bắt được mày. Điện thư viết không dài, chủ đích chỉ nhằm dóng tiếng: Đi chi mà lâu ác! Mút mùa lệ thuỷ quỉ tha ma bắt. Về đây đi mi, (mặc áo the đi guốc mộc?) tao đón ở Tân Sơn Nhất bao cơm hàng cháo chợ và vào nhà nghỉ vô tư thư giãn mươi ngày. Việt kiều không chắc đã nhiều tiền đô bằng tao đâu nhé! Ủa, mày đã là đại gia? Không dám đâu!

CÒN ĐÂU NỤ TẦM XUÂN - Đỗ Thị Minh Giang

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

BIẾT ĐÂU MÀ TÌM - Hồ Phổ Lại

Tại phi trường Darfour, một buổi trưa mùa hạ. Với ngàn vạn tiếng động ồn ào hỗn loạn đến cao độ; cảnh phi trường hôm ấy diễn ra không khác gì khung cảnh của một buổi chợ khổng lồ đang giờ đông đúc nhất.
Phải chen lấn giữa đoàn hành khách đi và đến, lại thêm bị đoanh vây giữa bầu không khí nóng bức ngột ngạt in hệt cái hỏa lò, Miên có cảm tưởng như toàn bộ con người của nàng cứ bở rệu dần đi. Đứng ngay bên cạnh Miên và không hề rời mắt khỏi khuôn mặt nhợt nhạt, dáng đi thất thểu của nàng, Rémi cũng thấy mình dần dần mất bình tĩnh theo. Tuy nhiên, để giúp Miên quên bớt độ nặng nề và căng thẳng của cuộc chia tay trước mắt, thỉnh thoảng Rémi lại lên tiếng nhắc:
- Miên, coi chừng cái xắc! Vé máy bay và tờ hộ chiếu anh đã để sẵn ở ngăn ngoài cùng.

NẮNG SÀI GÒN - Trương Đình Tuấn

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)